Trong cuộc sống này, giàu có thực sự chính là có được nội tâm an bình, tĩnh tại. Càng tiếp cận với sự an tĩnh, bình thản thì nội tâm  người ta sẽ càng sáng tỏ, trí tuệ càng thông suốt. 

Người giàu có thực sự là người có nội tâm an tĩnh
(Hình ảnh: kompassnadel.de)

Xưa nay, con người có vui buồn ly hợp, mặt trăng có sáng tối khuyết tròn, cho dù thời gian có biến đổi như thế nào, thế sự có biến hóa ra sao, chỉ cần có được một tâm thái lạc quan khoáng đạt, một nội tâm an bình tĩnh tại thì đã là người giàu có rồi. Con người chỉ khi có nội tâm an bình tĩnh tại mới có thể lĩnh ngộ được một cách sáng tỏ về nhân gian, hiểu thấu đạo lý nhân sinh và ý nghĩa của sinh mệnh đời người.

Nội tâm an tĩnh, cầu không được, chỉ có thể tự mình lĩnh ngộ

Một người nếu suốt đời chỉ lo được mất thì sẽ không thể có được một chút an tĩnh nào. Một người nếu cả ngày chỉ tính toán thiệt hơn, nghĩ cách để được hơn cho nhiều thì sẽ không thể có được sự khoái hoạt, hạnh phúc thực sự. Một người mà trong tâm không an tĩnh thì vĩnh viễn không thể tìm được chỗ bình yên.

Đời người, ngoài những chuyện vui vẻ, như ý, may mắn gặp được thì thông thường rất hay gặp những sự tình thương tâm, không vừa ý. Muốn tán thưởng người khác, thiện đãi chính mình thì cần phải có được một nội tâm an tĩnh. Có được nội tâm an tĩnh mới có thể dùng mỉm cười để hóa giải sự lạnh lẽo của cuộc sống, dùng không màng danh lợi để hóa giải phiền não của cuộc đời.

Làm sao để có được nội tâm an tĩnh? Trong cõi hồng trần cuồn cuộn, trần thế mênh mang, chúng ta đều là khách qua đường, tài vật đều là khi sinh không mang theo đến, khi chết không mang theo đi. Khi đối mặt với thế sự vô thường, sự ấm áp hay lạnh nhạt của nhân tình, cần phải tháo gỡ gánh nặng cho mình, giải thoát áp lực cho tâm linh, khiến cho tâm tự tại, để cho mọi việc thuận theo duyên thì tâm mới có thể tĩnh hạ xuống được. Khi một người có thể làm được như vậy thì người ấy sẽ cảm nhận được trước mắt mình là một cảnh giới nhân sinh hoàn toàn khác.

Đời người càng đơn giản thì càng bình an

Chúng ta sống nơi thế gian giống như người lữ khách thả bước trên đường. Khi theo đuổi thứ gì đó càng nhiều, thu thập càng nhiều, thì hành lý mà chúng ta mang trên lưng sẽ càng nặng, càng cảm thấy nhân thế mịt mù, không sáng tỏ. Với hành lý đè nặng trên lưng, ta đi qua một hành trình gian nan, lặn lội tìm không thấy nơi quy túc cho tâm linh, tìm không thấy con đường trở về, khiến ta rơi vào thống khổ, mệt mỏi, oán thán.

Cổ nhân sinh sống đơn giản, đạm bạc, họ hiểu rằng đơn giản chính là phúc, càng đơn giản thì càng bình an. Vì thế, họ làm việc và nghỉ ngơi thuận theo quy luật tự nhiên Tình canh vũ độc” (Ngày nắng thì đi cày, ngày mưa thì đọc sách). Thế nhưng, con người một khi rơi vào cái vực “dục vọng vật chất”, có được rồi lại muốn hơn nữa, thì quên mất ý nghĩa sinh mệnh, không có cách nào để tự kiềm chế, từ đó khiến cho tâm linh bị biến chất, trượt dần thành người có lương tri sa đọa. Cuối cùng, người đó trở thành nô lệ của dục vọng, ham muốn, không còn trân quý sinh mệnh của mình.

Trên thế giới này, những điều say mê, hấp dẫn con người là rất nhiều, đừng vì ham muốn nhất thời, đừng vì những tính toán tranh danh đoạt lợi để rồi phải trả một cái giá thê thảm. Nếu như đã phát hiện mình sai rồi, nhất định phải kịp thời dừng lại, trở về với sự đơn giản thuần phác vốn có của sinh mệnh, trở về với sự bình an.

Nhân sinh khổ đoản, tâm an là phúc

Phúc khí lớn nhất đời người, không phải là có được bao nhiêu vinh hoa phú quý, không phải có được bao nhiêu danh vọng mà là có được một nội tâm an tĩnh, tường hòa.

Mỗi người đều hy vọng có được một cuộc sống luôn thoải mái hạnh phúc, vui vẻ tự tại. Nhưng điều đó là không thể. Bởi vì trong cuộc sống luôn có những sự tình phiền nhiễu và ưu sầu không hẹn mà tới, phá vỡ sự an tĩnh trong nội tâm của chúng ta, khiến cho chúng ta phải chịu rất nhiều lo âu và phiền não, buông không được, bỏ không xong. Điều đó khiến chúng ta trở nên nôn nóng bất an, lo được lo mất, buồn lo vô cớ. Chúng có thể là những bi thương trong quá khứ, những vướng mắc của hiện tại hay những lo lắng của tương lai.

Khi tâm không bị thế sự nhiễu loạn, không bị lo lắng làm cho ưu tư thì tâm sẽ an định xuống. Bởi vậy, cần phải buông bỏ so đo, buông bỏ oán hận, xem nhẹ hết thảy, có được một khối bình thường tâm, phàm là mọi việc phải nghĩ thông thoáng hơn một chút, không để bản thân bị lo âu bất an vây khốn, khi ấy chúng ta sẽ tự nhiên thoải mái và khoái hoạt hơn rất nhiều. Đó cũng chính là cái phúc của đời người.

T/H Hải Yến